Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Rousseau: Copernicus đáng tin cậy trong giáo dục.

Chắc chắn đó là nguyên lý cơ bản của bất kỳ nền giáo dục tốt nào". Đồng đẳng. Rousseau không hề chống lại đời sống tầng lớp. Nó là một "thử nghiệm tư duy" kiệt xuất. Đê tiện. Chính sự tương phản giữa hai thế giới này dẫn đến những tệ trạng cho xã hội và cho nền giáo dục.

Đó là nền giáo dục không hề "nhìn rõ chủ thể mà trên đó ta cần thao tác. 2014). Số 16. Vì đâu nên nỗi? Vì "người ta không hề hiểu biết tuổi thơ: dựa trên những ý tưởng sai lầm của ta về tuổi thơ thì càng đi càng lạc lối (. Vừa có không ít nghịch lý. Vấn đề khác của quan niệm cựu truyền là thói quen đặt ích của tầng lớp lên trên lợi ích cá nhân.

MỤC ĐÍCH TỐI HẬU CỦA GIÁO DỤC Mục tiêu tối hậu của Rousseau là bảo tồn cái thiên chân và những đức tính tốt đẹp của con tim và của tầng lớp hài hòa với những đức tính ấy. Đứa trẻ được huấn luyện để hiệp với từng lớp hiện tồn. Trái lại. Tiến bộ. 1964) về triết thuyết giáo dục của Rousseau. Khi hứng thú này phát triển hơn lên. Điều độ.

Thế nhưng chính số phận chúng ta mới cần xót thương! Những nỗi đau lớn nhất của chúng ta là do chúng ta mà ra". "Khiêu khích" và buộc ta phải suy nghĩ hơn là quá "trơn tru" như một "đề án" được cắt gọt để dễ được duyệt y và mọi người nhắm mắt xuôi tay làm theo! (Nguồn : Người thị thành. Chúng tôi có viết: "Bước ngoặt trong tư duy giáo dục được trình diễn. Của xã hội người lớn.

Trong khi đó. Mà là đem lại hứng thú để yêu khoa học và đem lại phương pháp để học những môn đó. Nó vâng theo trước khi có thể hành động. Ta hãy thử nghe ông nói: "chúng ta thương cho căn số của tuổi thơ. Nói cách khác. Vậy xin các vị hãy bắt đầu bằng việc nghiên cứu kỹ hơn các học trò của mình".

Đầy kiến thức và thiếu lương tri. Đang san sớt những nỗi lo lắng và bất bình của những người vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân của một nền giáo dục đang phạm nhiều sai lầm từ cơ sở triết lý. Hay nói đúng hơn là có thể phạm lỗi. Nên. Và bị quẳng vào tầng lớp". Thật ra. Yếu đuối bạc nhược về thể chất cũng như tâm hồn.

Giải thưởng Văn hóa Phan Châu Trinh 2009). Ông thầy lập luận hộ ta và chỉ đoàn luyện trí nhớ của ta thôi". Chúng bị buộc phải tập dượt những quy củ của đời sống từng lớp và những chuẩn mực đạo đức của người lớn.

Và sau khi đã nhọc công làm cho nó thành quái ác. 02. Lý thuyết và thực hành giáo dục được xác lập từ thế đứng và lợi. Trong tự nhiên. Giản dị và tự do. Trước thực trạng khắc nghiệt. Ông thấy cấp thiết phải phác họa hai hệ thống giáo dục khác biệt triệt để với nhau: một hệ thống giáo dục chủ động dành cho một xã hội tốt đẹp. Thì giảng dạy không còn là nhồi nhét tri thức mà là cung cấp những cơ hội để "vận hành" những hoạt động mang tính tự nhiên đối với từng lứa tuổi và từng thời đoạn.

Thật thế. Cá nhân bị hy sinh cho yêu cầu của tầng lớp. Hài hòa và vẻ đẹp. Cách thiết kế cho đến phương pháp sư phạm với mọi hậu quả đáng sợ cho phụ huynh lẫn con cái. Nhân ái. Đầy rẫy những xấu xa. Và cũng vì không hiểu rõ "chủ thể" của giáo dục là người học nên người lớn thả cửa dùng phương pháp áp đặt: "thay vì giúp ta tìm ra các chứng minh. Thiếu các nguyên lý đúng đắn dẫn đạo. Đúng ra "vấn đề không phải là dạy các môn khoa học.

Xung đột và đói nghèo. Theo ông. Trong đời sống con người. "Vừa là nô lệ vừa là bạo chúa. Tính thiện và hạnh phúc của cá nhân chủ nghĩa là cần yếu hơn nhiều so với việc phát triển tài năng nhằm phục vụ cho tầng lớp! Đặt nhu cầu và ước vọng của cá nhân lên trên xã hội có tổ chức.

Suốt bao thế kỷ. Cho nên. Rousseau đã xáo trộn thứ tự cố hữu. Không ai có thể nghĩ từ một quan điểm nào khác! LẤY trẻ con LÀM trọng tâm Trong bài giới thiệu kiệt tác "Émile hay về giáo dục" của Rousseau qua bản dịch sạch của hai dịch giả Lê Hồng Sâm và Trần Quốc Dương (NXB kiến thức 2008. Rousseau thấy trật tự. Dùng bút để gạch dưới hay tô đậm hàng loạt những câu đặc sắc! Vượt qua khoảng cách 250 năm.

Vừa bị kiềm tỏa dưới mái nhà trường: "Những ý tưởng trước nhất của trẻ là những ý tưởng về quyền lực và khuất phục! Nó hạ lệnh trước khi biết nói. Như đã thấy. Và tiến trình giáo dục không gì khác hơn là "gia tăng" kích tấc của thể xác và trữ lượng của tri thức! Người ta kỳ vọng trẻ con hiểu những chủ đề và quan tâm những ý tưởng y chang như người lớn.

"Émile hay về giáo dục" sẽ làm công việc ấy. Ông tha thiết mong mỏi cá nhân có thể toàn tâm toàn ý đi vào cuộc sống chung trong ý trung nhân loại thực thụ. Một việc làm vừa mới mẻ. Đóng góp lớn của Rousseau là vạch rõ sự sai lầm của quan niệm xem đứa trẻ là “người lớn thu nhỏ”.

Ta chỉ tạo ra những con người "được gia công". Cực đoan như bản thân cuộc thế và tuốt triết lí của ông. Theo ông. Và thỉnh thoảng người ta trừng trị nó trước khi nó có thể biết lỗi. Người ta lại phàn nàn vì thấy nó quái !". Sản phẩm tất yếu của một nền giáo dục áp đặt như thế thật đáng sợ:.

Hợp thiên nhiên; và một hệ thống giáo dục phòng vệ dành cho từng lớp "văn minh" đang thịnh hành. Tưởng như Rousseau là người sống đồng thời với chúng ta. "Cứu cánh tối cao phải đạt được là một xã hội trong đó những đức tính cao thượng cơ bản như dũng cảm. Vì. Người ta đọc cho ta viết các chứng minh ấy; thay vì dạy ta lập luận. Như vậy là người ta sớm rót vào trái tim non nớt của nó những đam mê mà sau đó người ta quy tội cho tự nhiên.

Trái lại. Vừa được cưng chiều quá đáng trong vòng tay ba má. # Dày đặc trong từng trang sách khiến người đọc dường như luôn cảm thấy muốn dừng lại. Bền chí. Phải được thực hiện". Rousseau rất thịnh nộ trước điều này. Trái tim của triết thuyết lí dục Rousseau là tìm hiểu bản tính tự nhiên của trẻ con Nguyên tắc của triết thuyết ấy là phải hiểu những gì bản thân thiên nhiên phát triển trong đứa trẻ.

Đó là nhận định của Frederick Eby ( Sự phát triển của giáo dục hiện đại/The Development of Modern Education.

01. Bộ mới. ) Họ luôn chừng người lớn trong đứa trẻ mà không nghĩ về hiện trạng của đứa trẻ trước khi nó là người lớn". Phải làm ngược lại! Nếu trẻ mỏ phải trở nên TRUNG TÂM của giáo dục.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét