Mẹ tôi tên Khổng Thị Hạnh, năm nay mẹ tôi đã ngoài 50 tuổi
Luống rau xanh tươi tốt như vậy nhờ tay cháu săn sóc. Tôi đã được uống thuốc phòng ngừa lây truyền mẹ con và tôi đã sinh ra được một bé trai kháu. Tôi chụp bức ảnh này lúc cô đang làm việc, tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc dành cho cô.
" Tác giả: Đoàn Thị Định (Hà Nội) "Trong ảnh là con gái thứ ba của tôi tên là Nguyễn Ngọc Huyền Trân, năm nay cháu 18 tuổi, đang chuẩn bị vào lớp 12 trường THPT Phù Cát III.
Cháu được mang họ của tôi. Cháu là niềm tin, niềm yên ủi, khích lệ rất lớn của tôi". Khi mang thai tôi biết bị nhiễm HIV, tôi hoàn toàn sụp đổ và chỉ nghĩ đến cái chết
Cô là người nhà thiện, hòa đồng, nồng nhiệt, bên cô luôn cho ta cảm giác vui tươi, lạc quan, yêu đời. Thật may mắn là con tôi hoàn toàn không bị nhiễm HIV. Nhưng không nên chi mà mẹ miệt thị, hất hủi, phân biệt đối với tôi, thậm chí mẹ còn yêu tôi hơn những đứa em của mình. Tôi phải vào TP.
Dương rất biết thương mẹ. Cô phải lo tiền học cho hai cháu mất hơn 2 triệu, lại tiền sữa, tiền thức ăn, tiền cỗ bàn anh em nội tộc… trăm khoản bấu víu. Suốt thế cuộc này tôi sẽ không quên công ơn cô. HCM để mua bán hàng rong còn cháu ở nhà cùng với bố và cậu em trai 10 tuổi
Và ngày nào cũng vậy cứ mỗi buổi chiều Dương đều giúp mẹ tưới nước cho luống rau. Cô trần làm việc kiếm tiền trang trải cho gia đình.
Dù nghèo, nhưng tôi có một tài sản rất lớn là con trai tôi. " Trong ảnh: Bé Phùng Vũ Nam (áo trắng) và bạn bè. Nhà có 2 mẹ con nên cuộc sống vất vả và chật vật. Cháu rất là nhớ thương mẹ. Công việc này tuy nhọc mệt nhưng hầu hết do nữ giới làm bởi cần sự khéo léo# và kiên nhẫn. Về sau các chị lấy chồng, cô cũng kiên tâm đi học nghề kiếm tiền tự lo cho bản thân
Uớc gì mình cũng mạnh mẽ như cô ấy. Tác giả: Nguyễn Thị Bích Hằng (Hà Nội) "Bức ảnh này nói lên sự vất vả của người phụ nữ lao động ở ven sông Hồng, bìa sông gần làng tôi. Khi tôi đi bán buôn ở TP. Bố đi lấy vợ hai, chỉ còn mấy chị em gái đùm bọc nhau. Triển lãm là thành quả của 15 nhóm người thiệt thòi trong tầng lớp, sau bốn tháng làm việc, với sự giúp đỡ của các tổ chức từng lớp dân sự để đưa tới công chúng những hình ảnh gần gũi nhất, chân thực nhất và do đó đẹp nhất, về cuộc sống của Tôi, những khát vọng đâu đó gửi gắm, những tâm sự ẩn chứa, và những thay đổi khi có sự hỗ trợ của các tổ chức xã hội.
HCM, ngày nào cháu cũng gọi điện thoại để nói chuyện với mẹ. Khi sinh con ai cũng mong ước con mình khỏe mạnh, khôn ngoan, lành lặn, nhưng thật không may mắn tôi là đứa con đầu lòng, mang nhiều đợi mong nhất của mẹ lại bị khuyết tật, liệt đôi chân quái gở, không được lành lặn.
Hiện cháu học hết lớp 6 và chuẩn bị lên lớp 7
Cháu mong ước sau này sẽ trở nên tiếp viên hàng không để đi du lịch khắp nơi, đồng thời kiếm được thật nhiều tiền để nuôi em ăn học và phụ giúp ba má đỡ nặng nhọc hơn. ” Tác giả: Vương Thị Định (Hà Nội) "Tôi muốn kể về cô là Trương Hương Giang, hiện giờ đang làm bố trường mầm non Quỳnh Mai.
Hầu như cháu toàn tự học. Ham cần lao là một việc tôi cảm nhận được ở những người đàn bà này. Con trai tôi là Phùng Vũ Nam, 13 tuổi
Ba năm liền là học sinh giỏi, ngoài giờ học ra, Dương còn trợ giúp mẹ quét nhà, rửa bát. Những khi mùa nước lên, tháng 6- tháng 8, gạch từ nơi khác lại chở đến để cho người dân xây nhà, các chị lại có thêm việc.
Mẹ đã cực nhọc khổ sở, chắt chiu dành dụm tiền để tìm những bệnh viện chỉnh hình có thể chứa bệnh tật cho tôi. Ở gần cô tôi như ở gần mẹ vậy. Từ lúc nhỏ cho đến giờ cháu là đứa trẻ rất ngoan. Mỗi gánh chỉ được trả 2- 3 nghìn đồng nhưng không bởi vậy mà số lượng người đi gánh gạch thuê bị giảm bớt.
Những người đàn bà của làng ngoài việc làm nông còn có một nghề phụ là gánh gạch thuê
Kết thúc khóa học nghề, cô xây dựng gia đình và sinh được hai con. Giờ nghĩ lại thời kì đấy tôi đau lòng lắm, nếu không có cô thì tôi cũng không biết mình phải làm như thế nào nữa. Chương trình nằm trong dự án Photovoice do Nghiên cứu từng lớp , Kinh tế và Môi trường (ISEE) phối hợp với 15 tổ chức xã hội Việt Nam thực hiện.
Tác giả: Phùng Thị Hậu (Hà Nội) “Vào một buổi chiều mát mẻ con trai tôi cùng với mấy đứa trẻ đi ra hồ nước đầu làng xây lâu đài cát, con tôi thiếu thốn tình cảm nên tôi cũng tạo điều kiện để cháu được hòa nhập với bạn bè.
Minh Tâm. Hoàn cảnh gia đình quá éo le, mẹ tật nguyền, bố mất sớm, ông bà nội già yếu. Ngoài ra, cô còn nồng nhiệt tham gia công tác xã hội, là chủ nhiệm câu lạc bộ phụ nữ khuyết tật
Tôi nhìn luống rau xanh và (nhìn) cháu biết thương mẹ như vậy, tôi thấy mình thật hạnh phúc. Nhưng nhìn thấy cháu tôi có thêm động lực để phấn đấu và vươn lên, cố để nuôi dưỡng cháu lớn khôn bằng bạn bè. " Tác giả: Lê Thị Ngân (Hà Nội) “Cô Lê Thị Thu Hương sinh năm 1985 ở Ba Vì - Hà Nội, khi sinh ra đã bị khuyết tật, lớn lên một tí thì mẹ mất, không lâu sau anh trai ruột cũng bị giết hại.
Ước mơ của con tôi thật ngây thơ nhưng tôi cảm thấy được yên ủi hết sức. Cháu luôn là học sinh tiền tiến của lớp 11A trường THPT Phù Cát III.
Ngoài việc học hành, cháu còn phải thay mẹ làm việc nhà như giặt giũ, cơm cháo và chăm nom cậu em trai để phụ giúp bố của mình. Còn lúc tôi về quê thăm nhà thì nó luôn quất quít theo tôi, tối đến phải đòi nằm ngủ kế bên mẹ mới chịu.
Rồi chồng cô không may bị tai nạn giao thông bỏ lại hai đưa con thơ, bé Dương 10 tuổi và bé Ngọc Ánh 4 tuổi cùng bác mẹ chồng hơn 60 tuổi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét