Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Nghỉ dưỡng cùng đọc lại hay đầu tư?.

Cao lương mỹ vị chỉ để tiếp khách thôi”

Nghỉ dưỡng hay đầu tư?

Cũng chính những người có thể sở hữu một vi la triệu đô, cách đây vài chục năm họ vẫn còn sống khổ sở trong một cơ chế bao cấp xếp hàng mua thịt, mua gạo bằng tem phiếu, giờ hàng ngày bắt ăn kiểu BBQ và đi lại bằng du thuyền thì kịp thích ứng sao nổi? Vậy thế người ta thi nhau mua vi la để làm gì? Và vì sao những khu biệt thự nghỉ dưỡng vẫn được tiêu thụ mạnh dù chỉ trên bản vẽ? Theo như công ty tham vấn Bất động sản Toàn cầu Cushman & Wakefield, thị trường bất động sản nghỉ dưỡng Việt Nam đang là một điểm nóng trong khu vực Đông Nam Á.

Trong một thời gian quy định, ắt đều phải được xây dựng. Chắc sẽ còn phải chờ rất lâu nữa, khi kinh tế hồi phục trở lại, và đời 10X trưởng thành, thì những nơi xa xỉ này mới thực thụ tấp nập người vào ra chứ không hoang lạnh nằm rình đất đai lên giá.

Các trang trại này được thiết kế theo kiểu điền dã, nhiều chủ trại đánh nguyên một nhà sàn về để giữa vườn cây ăn trái và thiếu gì chuồng nuôi vật cảnh. Có bận rộn, có ốm đau, có phát chán lên thì cũng phải cố mà về nghỉ dưỡng. Đi lại cũng là một phần văn hóa của họ. Nhiều người nước ngoài rất ngạc nhiên về điều này.

Không thì cái biệt thự vài chục tỷ bỏ hoang hay sao? Nhưng các chủ đầu tư cũng lường trước được điều này. Tuy nhiên các chủ đầu tư không cho phép chủ sở hữu vi la để đất trống quá lâu. Và về thú vui giải trí, tuồng như đa số người Việt vẫn hứng thú với một bàn tiệc nhậu để trò chuyện rôm rả hơn là chuyện trò mặt đối mặt trong một bể Jacuzzi hay phòng sauna. Cũng nhiều người nói rằng đó là một thứ tài sản cao cấp để dành làm của thừa kế cho con cho cháu.

Đất đai, nhà cửa cứ để đấy đã, thế nào cũng sẽ có giá. Nhà có rồi, tiện nghi đã sẵn sàng, ta sẽ làm gì với nó? Từ ngày có biệt thự, đâm lại phải… nghỉ dưỡng.

Như vậy, chúng ta có một thứ văn hóa đầu tư, còn nói nôm na, dân dã hơn là văn hóa “tích của”. Chủ đầu tư quản lý công việc này và chủ sở hữu cứ thế thu tiền về, đỡ hoang. Có bận rộn, có ốm đau, có phát chán lên thì cũng phải cố mà về nghỉ dưỡng. Ấy là một resort với phong cảnh sơn thủy hữu tình, thường là lưng tựa núi, mặt ngoảnh sông, hoặc tọa lạc ngay trên bờ biển, bên trong có sân golf, sân tennis, bến du thuyền, nhà hàng, quầy bar, bãi tắm, khu vui chơi trẻ em, khu tập thể hình, phòng spa… Các căn biệt thự thường từ hai đến ba tầng, có bể bơi trong nhà hoặc trước cửa tùy theo diện tích.

Ông ta nói xong rất nhiều người hưởng ứng. Chúng ta đi vài chục cây số đã thấy xa, họ đi vài trăm kilomet về biệt thự nghỉ dưỡng ấy là chuyện thường

Nghỉ dưỡng hay đầu tư?

Từ đời 8x trở về trước, phần đông chưa biết đến khái niệm hưởng thụ đúng nghĩa, hay nói đúng hơn, chúng ta chưa có văn hóa hưởng thụ. Do có nhẽ phải từ đời 9X, 10X trở đi, người Việt mới có thể hình thành được văn hóa nghỉ dưỡng. Các buồng ngủ được thiết kế đương đại với bồn tắm lộ thiên hoặc ngay trong phòng.

Tuy nhiên nhiều chủ đầu tư các dự án vi la nghỉ dưỡng cho rằng chỉ có chừng 10% mua vi la là nhằm mục đích nghỉ dưỡng (mà phần nhiều là đối tượng người nước ngoài), hơn 90% còn lại mua để đầu tư. Những công dân ở nước hàng xóm của chúng ta là Trung Quốc từ lâu cũng đã bắt đầu đổi thay theo lối sống này. Chúng ta vẫn cảm thấy chấp nhận và ngon miệng với một đĩa rau muống luộc và bát thịt kho hơn là tiệc BBQ ngoài vườn hay Pool Party (tiệc bể bơi).

Muốn chuyển di đi đâu họ dùng xuồng máy. Giang sơn chúng ta đi lên từ nghèo đói. Tại thời điểm năm 2011 trở về trước, nghe đâu bất kỳ ai có ít nhất vài trăm triệu trong tay cũng đều như đang lên cơn sốt sạo sục mua đất, tiền ít thì mua đất xấu, đất làng, tiền nhiều thì mua vi la. Các trò tiêu khiển trên nước như lướt sóng, motor nước, lặn biển cũng phổ thông.

Nếp lâu ngày biến thành văn hóa. Không thì cái vi la vài chục tỷ bỏ hoang hay sao? Tôi nhớ có lần thấy một ông tỷ phú đô la thốt lên rằng “Đấy tôi ăn uống chỉ có thế này, rau muống luộc và trứng rán. Liệu chúng ta có tồn tại thứ văn hóa gọi là nghỉ dưỡng? Và có bao nhiêu người Việt duy trì văn hóa nghỉ dưỡng hàng năm như thế?  Di Li.

Nhưng hai năm nay, kể từ 2011 trở đi, cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới hầu như đã đánh gục ngành bất động sản. Người Việt nhìn cảnh ấy không quen thấy rất mỏi mệt, mới thốt lên “Ăn một bữa cỗ chạy ba cánh đồng”. Những đời sau này sinh ra trong một thế giới vật chất văn minh đủ đầy, sự hưởng thụ lâu dần thành nếp, thành thói quen. Cách đây 10 năm, người ta có phong trào tậu trang trại.

Nên đa số các thửa đất biệt thự đã có chủ vẫn thấy để nguyên bãi đất trống. Riêng điều này thì khá hợp lý

Nghỉ dưỡng hay đầu tư?

Văn hóa du lịch và nghỉ dưỡng đã có từ nhiều thế kỷ ở châu Âu, đi kèm với văn hóa hưởng thụ.

Ngay cả từ nhà đến cơ quan, họ cũng đã tiêu tốn tới ba tiếng đồng hồ cho việc đi lại. Người Thụy Điển, người Phần Lan ngày thường làm việc và sống trong các căn hộ trung tâm thành thị, cuối tuần họ lại trở về những biệt thự nghỉ dưỡng nằm trên một trong số vài chục ngàn hòn đảo lớn nhỏ tản mác quanh vịnh Baltic. Ở những quốc gia như vậy, sauna hay đánh golf là nếp, ngay cả từng lớp trung lưu cũng có thể hưởng thụ hàng ngày.

Hẳn nhiên dù là biệt thự hay bungalow đều có kèm theo phòng tắm hơi hoặc Jacuzzi (bể xục massage). Ở phương Tây, vi la nghỉ dưỡng rất phổ thông. Để thoát khỏi cảnh đất chật người đông giữa những tòa cao ốc xếp hộp, cứ cuối tuần họ lại lên tàu thủy cao tốc về Macau hưởng thụ không khí vắng vẻ và trong lành, đầu tuần quay trở về Hồng Kông làm việc.

Họ đã có sẵn sáng kiến rằng những căn biệt thự xa xỉ ấy ngoài thời kì nghỉ dưỡng dành cho gia chủ, có thể khai khẩn để cho thuê. Nghe đâu chưa ai muốn xây nó lên thành nhà để “nghỉ dưỡng” cả. Nhiều người ngày làm việc ở Bắc Kinh, tối bắt tàu hỏa cao tốc trở về căn nhà rộng rãi ở Thiên Tân (cách hơn 100 cây số). Người Hồng Kông tùng tiệm tiền mua nhà ở Macau.

Nên có dịp đi qua những khu vi la nghỉ dưỡng đang xây dở, thấy bãi bể nương dâu quá những công trình chỉ còn mỗi cổng vào hoành tráng, bên trong vẫn cỏ mọc đầy, hoặc những tòa vi la đã xong phần thô, mới đó mà gạch đỏ đã hóa thành rêu phong, dương xỉ ngút đến bờ tường.

Nhà đất đóng băng, chung cư giá rẻ, đất mặt phố còn ế sưng, chủ vi la đành cười lệch lạc trong bụng.

Chúng ta thích sự đi lại thuận lợi và không gian gần gũi hơn là một vi la có bến du thuyền, trong khi không mấy ai biết cách dùng motor nước hay dong thuyền buồm. Người Pháp, người Đức sở hữu những căn vi la nghỉ dưỡng trong rừng hoặc ven hồ, mỗi lần từ đô thị trở về cũng mất tới vài trăm cây số.

Họ ngạc nhiên khi thấy chừng như toàn dân Việt Nam đều thích đầu tư, làm được đồng nào đều ki cóp để mua vàng, mua đất, điều không hề thấy ở nhiều quốc gia khác. Nhưng có một điều rằng liệu chúng ta đã tồn tại văn hóa nghỉ dưỡng? Từ ngày có biệt thự, đâm lại phải… nghỉ dưỡng.

Nay nông trại có vẻ như chịu nhường chỗ cho các khu vi la nghỉ dưỡng được thiết kế theo phong cách phương Tây. Chúng ta không đành lòng hy sinh thời kì cho việc du lịch và nghỉ dưỡng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét