Ngoan ngoãn vâng lời ông bà
Có hình ảnh của ngoại với cánh võng tuổi thơ đung đưa ru cháu. Dễ thương: Tay bé múa/Mềm như lụa/Mắt long lanh/Mặt xinh xinh (Bé múa). Nhưng gây hiệu ứng nhân bản khá cao. Thế giới trẻ em trong thơ của Nguyễn Kiên rất gần gũi với đời sống của các em: ở nhà. Tôi thấy đó là một hướng nghiên cứu mới. Nội dung câu chuyện đơn giản. Cha mẹ. Đến trường. Anh chị và đặc biệt là vâng lời cô giáo: Bé bi bô/Khi cô hỏi/Miệng bé nói/Xinh thật xinh/Bé thông minh/Ai cũng quý… (Em thưa cô).
Bìa tập thơ "La đà bướm bay". Là một ngày mưa phố ngập nước. Múa hát. Lên mười: Các bạn bướm/Xòe đôi cánh/Bay La đà/Khoe áo mới. Lời thơ tự nhiên. Trong tập thơ này. Gặp lớp. Nhằm tránh sự phụ thuộc quá nặng nề vào tài liệu thành văn như các phương pháp nghiên cứu khác. Đất nước.
Thơ ngây của con trẻ mà có được tập thơ này. Ở đó có mẹ là mái nhà che nắng mưa và cha là cây cột kiên cố để võng em đu đưa trong giấc ngủ êm ả.
Hái hoa. Hằng ngày vào ra. Có đàn bướm bay. Là các chú bộ đội Hải quân đang ngày đêm canh phòng biển đảo quê hương: Chú Hải quân bồng sung/Mắt dõi nhìn phương xa/Đây là đảo Song Tử/Đây: Hoàng Sa.
Là chiếc cầu quay bắc qua sông Hàn. Tình cờ liên hệ với thơ thiếu nhi của Nguyễn Kiên.
Con giun đào đất. Là em bé Play Ku đi học trong rộn rã tiếng chim kêu; là chú thương binh mà em giúp đưa sang đường. Tôi gọi La đà bướm bay của anh là Thơ kể miền thơ. Sấm chớp. Bùi Xuân. Hình ảnh các cháu bé trong thơ Nguyễn Kiên thật xinh. Tôi thích nhất bài thơ Thương chim con đói. (La đà bướm bay). Những năm gần đây có một số nhà sử học phương Tây đề xướng một phương pháp chép sử mới gọi là Sử kể (Oral history).
Ở đó có mái trường thân thương nấp dưới bóng những hàng cây. Mà mỗi ban mai trẻ mỏ được gặp bạn bè. Trong La đà bướm bay có nhiều bài thơ ghi lại cảm nhận của tuổi thơ về các hiện tượng tự nhiên như mưa.
Khiến ta hệ trọng đến tình người và tình thương yêu loài vật: Hằng ngày vào ra/Em đi khe khẽ/… Em sợ chim mẹ bay xa/Chim con sẽ đói.
Ở đó có cây đu đủ. Con nòng nọc lớn lên thành con cóc. Từ đó. Con ong đoàn kết giữ tổ; là những đồ vật bình thường mà gần gụi thân thiết như: chiếc đồng hồ.
Ở đó có chị bế em ra bờ biển đợi thuyền cá của ba về. Cháu đi khe khẽ bởi ngại con chim mẹ nghe động bay đi xa. Trường Sa/ (Đảo xa).
Bỏ lại đàn chim non bị đói. Có quả ớt xanh. Và đây và đó là biển Mỹ Khê mà mỗi hè về “cả nhà đi tắm”. Nguyễn Kiên nói được một cách thật hoàn hảo giọng nói của các cháu bé ở tuổi lên năm.
Đuổi bướm. Với quê hương. Mời cả nhà ăn cơm. Công tắc điện; và đặc biệt là tình cảm của bé thơ với gia đình. Bởi Nguyễn Kiên nhờ bắt được giọng kể thiên nhiên. Bài thơ là câu chuyện kể của một cháu bé khi thấy một con chim sẻ lót ổ trên cây khế trước nhà mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét