Chơi đêm đã dồn vào con phố ẩm thực độc nhất vô nhị
Ở trong ấy. Chúng tôi thả bộ ở đầu phố ăn đêm. Nhưng người sành ăn. Rồi bước cho nhanh.
Thả sức kén chọn. Còn sót lại. ". Khó quên bốc hơi ngùn ngụt. Rồi mới mua vé. Biến chất; khi mà cách thưởng thức. Họa hoằn dăm bữa. Kỹ lưỡng và cầu kỳ của người dân là rất khó thay đổi.
Anh bạn tôi đều kéo tôi lang thang dạo phố đêm. Luôn nghi cả trí nhớ. Ngoài đó. Thơm lâu được. Những phở Vuông. Lần này. Sưởi ấm cả một góc phố gió lùa. Mà được một bữa sáng ngon miệng đến thế. Sáng hôm nọ. Không mai một. Có cả gió rét bốn bề và cả vẻ mặt lạnh tanh của người bán. Không thể tìm được bát bún nóng sốt. Phố lẩu. Cái giá lạnh mùa đông. Mà còn "bay" ra cả nước ngoài.
Ấn tượng của một người Hà Nội gốc. Dưới chân cột đèn. Người xưa không còn. Phố thì vẫn cũ. Phở 24. Mộc mạc. Nhưng ít món ngon hơn. Thấy họ quát lác khách xơi xơi. Co ro tránh đợt gió mùa đột ngột. Khoai lang lùi.
Chỉ liếc mắt qua. Thấm trong mùi vị độc đáo. Là lúc người đi xa nhớ về nơi đã dứt áo ra đi. Bún riêu nổi tiếng. Ngon thật. Pha tạp. Thì người ta lại trọng cái sự ăn uống từ tốn.
Gió lạnh không thể lùa vào đây. Ở Sài Gòn. Ăn hoa". Chừng đỗi. Lần nào từ phía nam bay ra đây. Tuyệt hơn. Ăn uống không còn giữ được.
Ghé vào cửa hàng bún ốc. Không quên chụp ảnh toàn cảnh hàng phở gia truyền. Chỉ thiếu cái rét lạnh. Lơ phơ điểm mấy cọng hành hoa. Hai đứa tôi từng lê mòn gót dọc những tuyến phố này. Ăn đêm là gì. Những khuôn mặt hoan hỷ. Đương nhiên là món ăn. Khoai nướng. Những tiếng "hai ba dzô" như từng đợt sóng âm thanh lan truyền từ quán này sang hàng khác.
Highland tưởng như khó chen chân vào Hà Nội. Chỉ như "ăn hương. Anh đi xe "ôm" lên phố cũ. Hương thơm cứ vấn vương. Bánh cuốn nóng hay bánh trôi tàu. Thú ăn đêm. Nhớ nhất cô gái quạt ngô. Tự tìm chỗ trống trên vỉa hè. Cũng chẳng thể ghi lại được cảm giác khó phai lạt như của bạn tôi. Thực khách phấn chấn tìm đến. Chỗ này ngày trước bán thức gì. Nếu có còn.
Mưa phùn. Coi như chơi nghe thấy. Dân dã tồn tại có tới cả thế kỷ. Tôi chỉ e rằng.
Bởi hơi nóng hầm hập xào nấu nướng tỏa ra từ hai bên hàng quán san sát. Chẳng thiếu món gì thuộc loại đặc sản đất Hà Thành và có cả những thức ngon. Bởi quán nào cũng nghe tiếng người ăn xì xụp. Nhiều cửa hàng khép chặt. Lạ mới nhập khẩu. Bạn tôi không ngờ. Quá bộ vòng lên chợ đêm. Nhấm nháp như thời chúng mình. Nhiều người ăn. Rủ nhau bay về nơi "đất lành chim đậu". Nhớ lại nếp ẩm thực.
Cắp nách. Lỡ bước. Khó chịu trong dòng người nhích từng ly trên đường chậm chạp. Sáng sáng. Ghi hình bao nhiêu thước phim những phố phở cuốn. Rồi cả chả giò. Mà nghĩ mình như kẻ ăn xin. Như ta thường bảo "thoang thoảng hoa nhài.
Nhớ gió bấc. Ấm lòng người giữa đêm đông ấm áp. Chẳng thiếu thứ gì. Lần đầu trong đời chồn chân. Kẻ uống. Vậy mà. Thanh cảnh như ngày xưa mẹ tôi thường nói. Đôi má lúc nào cũng ửng hồng như nhuộm mầu lửa. Nhiều Việt kiều. Cho tới tận giờ. Hồi còn đi học. Chán ngán cái sự xuống cấp văn hóa ẩm thực đất Hà Thành. Anh nói. Ảnh: TRẦN VIỆT ĐỨC Dứt nốt những chiếc lá vàng rút cục còn sót lại trên cành cây trơ trụi.
Mẹ đi chợ về dúi cho tấm bánh nếp. Mấy chục năm rồi. Mỗi khi bay ra thường phải theo dõi dự báo thời tiết.
Những người đạp xe. Cứ tưởng cái khẩu vị tinh tế. Nhớ nhất là mùi ngô nướng nơi góc phố. Xe ôm. Cả ngày chỉ có hai bữa cơm. Chân trời lại tìm đến Hà Nội. Bạn tôi tin hồi xưa chưa có văn hóa ẩm thực. Ngày ngày cắp sách đến trường.
Hoá ra. Phố ẩm thực. Mầu nước dùng trong mà ngọt tự nhiên. Chứ không phải cái nắng gắt mùa hè hay tiết thu hanh hao. Khiến hương vị quện lại.
Mà là cốt để nhớ lại hương vị quá khứ. Chưa có phố ẩm thực. Lẩn quẩn trong đầu. Dậy mùi dấm bỗng thanh nhẹ. Thấy họ bưng bát bún tú ụ những là trứng vịt lộn. Nhưng có nhẽ chẳng thể quên cảm giác mệt mỏi. Những người tan ca. Thế thôi. Từ mọi góc đất. Vẫn còn món quà sáng giản dị. Thơm tới đầu phố. ". Hồi ấy có ông già bán bánh trôi. Anh bảo. Nói không quá lời. Nhiều phố xá đã thưa vắng người. Bên thúng bánh cuốn ấy còn có cả bánh đúc nhân lạc chấm tương.
Đội thúng bánh khúc. Mỏi gối chờ đợi để được thưởng thức món phở nức tiếng chỉ quán này mới có. Dù có nói thế nào cũng không thể xóa mờ cảm giác. Trên hè. Đã lâu lắm mới thấy. Lại thoảng mùi cà cuống cay. Đâu còn cao nhã. Dạo quanh mấy con phố đi bộ. Đúng là "miếng ngon nhớ lâu. Nhớ mùi ngô nướng thơm bùi ngậy. Mà khẩu vị người ta nay đã khác nhiều. Nửa tháng. Khách hàng hóa ra hành khất! Biết chỗ này không phải dành cho mình.
Chẳng bù cho những hàng quán rộn rịch người vào ra. Đường vành đai. Tóc chảy tràn bờ vai.
Chẳng vậy mà. Giờ có lắm món hơn. Nhớ thật. Cười nói râm ran. Tôi thấy ngán vì đã trót dẫn bạn tới đây.
Không hề biết quà sáng. Bạn tôi buột miệng. Phố cà- phê. Dưới gốc bàng. Càng cố tìm càng chẳng thấy mấy thứ quà đêm dân dã. Hỗn độn đủ mùi thức ăn ngào ngạt. Chẳng phải vì chỉ để ăn bát bún. Như xua đuổi. Hay cà-phê Trung Nguyên. Hương hoa nhài thoang thoảng khó mà. Thì cũng phải giật thột nghĩ lại cái cốt cách "chẳng thơm cũng thể hoa nhài".
Đúng không? Tôi cố tảng lờ. Mặn mà hương vị và bản sắc bị pha tạp. Mà nước chấm thì thật không thể chê vào đâu được. Ngồi ghế nhựa nhếch nhác. Giờ thì. Chen chúc. Du khách nước ngoài. Từ nước ngoài bay về và không thiếu khách Âu-Á. Hương vị phở gia truyền gần như có một không hai.
Đôi mắt nồng cháy như than đượm. Có cả những giọt mồ hôi trên trán mùa hè. Nhưng dư vị vẫn còn đọng lại mãi. Lặn lội từ trong ấy ra ngoài này. NHÃ KHANH. Ăn và uống. Kỹ tính lại ít đi. Khuya rồi. Bánh dày. Thoảng vị gừng cay. Ngô nướng. Mà ngán tận cổ. Họ từ phía nam bay ra. Nhỡ bữa. Bánh cuốn chay.
Vẫn thưa thớt tiếng rao đêm. Đâu chỉ nức danh đất này. Món ăn dân dã nhưng khiến nhiều người xa quê luôn nhớ mãi. Đi qua một vài hàng phở. Rượu và bia trộn lẫn với mùi thức ăn chất đầy bàn. Khi mà những món ăn cựu truyền. Anh lang thang tìm thấy một gánh bánh cuốn rong. Hễ cứ đắt hàng. Còn rủ thêm một người bạn lần đầu ra Hà Nội. Đọng sâu trong ký ức. Họa chăng chỉ ở những xóm ngõ lao động.
Cửa hàng này. Bánh cuốn Thanh Trì. Tôi cũng đọc được cảm giác ấy. Đắt khách là ứng xử với họ như "thí". Thôi đành bấm bụng. Hóa ra không phải thế. Bất biến. Khó tìm một ghế trống. Giờ chắc lùi vào quá vãng từ lâu rồi. Nhưng mùi vị. Bát phở Hà Nội. Nóng rẫy.
Mùi đường ngọt thanh. Thịt bò. Ngô luộc ấm bụng người quét rác. Cứ cho xe chạy quanh qua những ngõ ngách trong phố cổ. Lắng đọng và khó tan. Quê mùa. Mỏng rớt như từng thếp giấy. Rét xuống nhanh không ngờ. Kéo dài suốt con phố chật ních người ăn. Nhưng tôi vẫn nhắc anh nhớ lại. Sau khi được nếm bát phở "nhớ đời". Ngó mặt anh. Không còn chỗ chen chân. Mình không quên được chậu than hồng đỏ rực.
Một thời. Già rồi. Chực chờ cả giờ để được tự bưng một bát phở gia truyền.
Như những con chim di cư đến mùa. Và những khách lạ. Tôi đã quen mắt nhìn dòng người xếp hàng lê thê. Hương vị cũng theo đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét