Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Đẫm lệ bên khác biệt dòng Kiến Giang….

Ông Hoanh kể tiếp: Tối qua, khi nghe tin Đại tướng tắt nghỉ, không tin vào tai mình, giữa đêm khuya, tôi tự mò mẫm tìm hiểu qua các công cụ thông tin

Đẫm lệ bên dòng Kiến Giang…

Tổ quốc hợp nhất, trong một lần được ra thăm Đại tướng, ông Hoanh còn nhớ như in câu hỏi của Đại tướng rằng "Trung đội nữ công binh thép, chừ ai còn, ai mất”? Đó là những kỉ niệm về Đại tướng Võ Nguyên Giáp mà ông Hoanh nhớ mãi trong ký ức của mình.

Ngôi nhà của Đại tướng Võ Nguyên Giáp ở làng An Xá, xã Lộc Thủy (Lệ Thủy) bình dị bên dòng Kiến Giang Đứng lặng lẽ bên dòng Kiến Giang, em Bùi Thị Hồng, học trò lớp 10, trường THPT Lệ Thủy ngân ngấn nước mắt khi chúng tôi nhắc đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Chị Trần Thị Việt, 42 tuổi, người làng An Xá xót xa: Tối qua, khi nghe tin Đại tướng khuất, tôi rã rời cả thuộc cấp, những giọt nước mắt cứ chảy dài. Bên dòng Kiến Giang, người người trào dâng nước mắt thương tiếc Đại tướng Võ Nguyên Giáp – Vị Tổng Tư lệnh của Quân đội quần chúng.

Ông Hoanh nhớ lại trong nước mắt: "Sau chuyến thăm, Đại tướng đã gửi tặng đơn vị nữ công binh 1 thùng bồ kết để chị em gội đầu, 100 bánh xà phòng cùng một cuộn vải màn. Thương nhớ, thương tiếc Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ là nỗi niềm của người dân Xứ Lệ mà của hàng triệu người dân Việt Nam và bạn bè thế giới khi Đại tướng tắt thở. Nước mắt người lính già Nguyễn Thanh Hoanh khi nghe tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp tắt nghỉ Nước mắt người lính già Về làng An Xá, vùng quê bình dị, nép mình bên dòng Kiến Giang, nơi sinh ra, nuôi dưỡng tuổi ấu thơ của Đại tướng, chúng tôi gặp người lính già Nguyễn Thanh Hoanh, từng là lính Trường Sơn có may mắn gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp nơi đỉnh đèo Phu La Nhích, nước bạn Lào

Đẫm lệ bên dòng Kiến Giang…

Đây là một cử chỉ giản dị, gần gũi của một vị tướng đứng đầu Quân đội quần chúng. # Việt Nam, người con kiệt xuất của quê hương Quảng Bình.

Vén vạt áo lau vội dòng nước mắt lăn dài trên má, ông Võ Văn Sở, 79 tuổi, người làng An Xá tâm tình: Khi nghe tin Đại tướng tắt nghỉ, lòng tôi xót xa, đau đớn, không kìm được nước mắt. # Việt Nam”. Con bé út nhà tôi khi đó chưa biết tin nên hỏi, răng (sao) mẹ lại khóc, tôi nói với nó "Bác Giáp đã tắt nghỉ rồi con à, làng mình mãi mãi không được đón bác Giáp về thăm nữa”.

Rứa rồi, xúc động trào dâng hai mẹ con ôm nhau mà khóc. Tại đây, sau khi nghe tình hình của đơn vị, Tổng Tư lệnh Quân đội nhân dân Việt Nam đã khen ngợi, động viên chiến sỹ và tặng danh hiệu "Trung đội nữ công binh thép”

Đẫm lệ bên dòng Kiến Giang…

Hằng ngày, thấy các đoàn khách đến thăm nhà bác Giáp, chúng cháu rất hãnh diện vì quê hương có một người anh hùng, vị tướng tài của thế giới.

Hồng kể, chúng cháu may mắn được sinh ra trên quê hương của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Chừ, nghe tin Đại tướng mất, chúng cháu rất xúc động và cảm thấy hụt hẫng. Trong dòng nước mắt đang lăn dài trên gò má, ông Hoanh nghẹn ngào kể: Tháng 3 năm 1973, lúc đó ông Hoanh đang làm trợ lý tư vấn ở Binh trạm 14, Đoàn 559 Trường Sơn thì vinh diệu được đón Đại tướng Võ Nguyên Giáp lên thăm Trung đội nữ công binh do đồng chí Dương Thị Trình cáng đáng, có phiên hiệu B3C3D33, thuộc Binh trạm 14, Đoàn 559.

Thờ thẫn trước ảnh vị tướng tài hoa Nghẹn ngào trào dâng nước mắt Trên con đường nhỏ dẫn vào nhà lưu niệm Đại tướng Võ Nguyên Giáp, rất đông bà con lặng lẽ đến để hoài tưởng, thắp một nén hương cho vong hồn Đại tướng.

Dòng Kiến Giang đẫm lệ thương tiếc! Xuân Thi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét