Ngay sau khi bảng xếp hạng được công bố, đã có không ít ý kiến cho rằng sau tuốt những hành vi bạc đãi bất hiếu với bác mẹ của người Việt thời kì vừa qua, vị trí thứ 53 là quá cao, thậm chí là không xác thực
Và tất nhiên, một khi đã mạnh miệng kết luận như vậy, họ cũng đưa ra rất nhiều lý do hợp tình, hợp lý đến bất thần. Thế mới biết bạo hành ba má ở Việt Nam chưa hẳn đã là kiểu bất hiếu vớ vẩn đâu nhé, cái gì cũng có lý do hợp lý của nó đấy.
Ấy mà lại, đất đai, nhà cửa đến lúc mất đi cũng có mang theo được đâu. Ai bảo những người già ở Việt Nam không biết đường mà quyên hết tài sản cho các quỹ từ thiện như ở nước ngoài để con cháu khỏi phải giành giật nhau? Mà càng thế lại càng phải nhớ kiếm tiền đã khó, giữ tiền và chia tiền còn khó hơn gấp vạn lần. Trên thực tại có nhẽ sẽ có không ít người cho rằng những lý do trên được đưa ra chỉ đơn giản là để cãi cho hành vi của những người con bất hiếu, ngược đãi bác mẹ.
Trên thực tế, sau sao vụ việc con đẩy bố ra chuồng lợn, bắt nằm thềm, nhét đất vào miệng mẹ hay kiện mẹ phải đi tù. Thậm chí, nhờ có kết quả đấy mà không ít người đã mạnh dạn mở ra hẳn xu hướng xét lại và cố định khẳng định rằng những hành động ấy không hề bất hiếu, cũng không đáng để dư luận lên án, chê bai.
Thế mới biết hóa ra những người con đánh đuổi bố mẹ cũng có lý do khó nói đó chính là vì tương lai con cháu. Ai mà ngờ được các tổ chức quốc tế vẫn xếp cho Việt Nam đứng ở những vị trí đầu của nửa cuối bảng xếp hạng. Tuy nhiên, đâu phải chỉ có bản thân những người con cho rằng mình có lý do riêng, ngay cả các tổ chức quốc tế khi đánh giá về chất lượng cuộc sống của người già ở nước ta cũng đã đưa ra kết quả những hành vi được cho là bất hiếu ở nước ta chưa hẳn đã là tệ so với thế giới.
Truyền thống của người Việt từ xưa đến nay vốn là 'hy sinh đời bố, củng cố đời con', để kiếm cho con căn nhà, miếng đất, vì ngày mai con cái sau này, có những người đã không ngại đánh, đuổi bác mẹ mình, mang tai mang tiếng bất hiếu. Có thể thấy, không phải tự nhiên mà con cái có hành động như vậy với cha mẹ, tuồng như vì mục đích muốn giành đất, giành nhà mà người ta đã có những hành động đi ngược với luân thường đạo lý, khiến du luận phản ứng, lên án gay gắt.
Trong thời buổi người khôn, của khó, sao người làm lụng khó nhọc cả đời, chắt chiu, hà tằn hà tiện cũng chẳng mua nổi miếng đất, căn nhà bởi theo tính nết của các chuyên gia kinh tế, với mức thu nhập của gia đình 9 triệu đồng/tháng, trong khi tỷ lệ giữa giá nhà trung bình/thu nhập bình quân năm ở Việt Nam trước đây là khoảng 25 lần, nếu 1 người tần tiện 25% thu nhập thì cũng phải 100 năm mới mua được nhà, thì cũng khó trách người ta không thể cầm lòng trước đất đai, nhà cửa của bác mẹ.
Đấy là chưa kể đến việc những tấm gương bất hiếu ấy còn là sự hy sinh lớn cho tầng lớp bởi những hành động của họ đã trở thành tượng trưng, lời cảnh tỉnh để các bậc bác mẹ biết lo âu, dòm lại cách dạy dỗ con cái của mình, từ đó có những phương pháp đúng đắn và khoa học hơn.
Bạo hành cha mẹ ở Việt Nam chưa chắc đã là bất hiếu Nếu tinh ý quan sát các vụ việc bị lên án là bạo hành bác mẹ ở nước ta, mọi người sẽ thấy ngay hồ hết chúng đều can dự đến nhà cửa, đất đai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét