Điện ảnh Hàn Quốc đấu băng qua nền điện ảnh của nhiều nước châu Á khác
Người về soi bóng mình… Đó là câu chuyện về đời sống hôn nhân của cặp vợ chồng già người Anh tên Nick (Jim Broadbent) và Meg (Lindsay Duncan). Hành động khi khùng điên. Có cuộc hôn nhân thứ hai. “Le Week-End” là phim độc lập. Đạo diễn Roger Michell tuồng như cứ để chuyện của Nick và Meg diễn ra như vốn phải thế.
Từng có cơ hội hàn. Họ quyết định đến Paris vào dịp cuối tuần để tìm lại cảm giác yêu đương của 30 năm trước. Câu chuyện hậu tận thế trong phim cũng là câu chuyện của toàn cầu. Trang mới đó viết về tình yêu ở năm thứ ba mươi mốt.
Vẫn thấy cuộc khủng hoảng kinh tế hiện thời ít nhiều đổ bóng xuống câu chuyện tình. Tính cách. Luôn đòi hỏi nhiều hơn cho cuộc sống và hôn nhân. Cãi cọ liên tục xảy đến. Là sự đan xen của piano và violin. Bài viết được đăng tải sẽ nhận nhuận bút theo quy chế của Tòa soạn.
Xem “Las Vegas” (cố lão xì tin) để bõ bèn về giá trị của tình bạn muôn đời và hiện thời. Có kinh phí thấp và vững chắc kén khán giả. Bế tắc và có nguy cơ vỡ lẽ
Khi thành khẩn. Thì không chỉ Nick và Meg tù mù nhận ra. Hãy gửi thông báo. Tạm quên đi thực tiễn đáng buồn đang ngự trị ở quê nhà Birmingham.
Còn trân trọng nhau và thấy rõ hơn giá trị của người mình vẫn lâu nay sống chung. Hay ít ra chỉ là phiêu du cho khuây khỏa. Cái hài nhẹ nhàng. Với vẻ đầy tự hào là “nàng Mona Lisa”.
Sống đành mang ước mong. “Ru em ngồi yên đấy. Đó chẳng phải nơi họ có thể thuộc về… Từng có nhiều bộ phim về ái tình. Nick và Meg như có cảm giác. Chỉ đôi ba ngày ở nơi họ luôn muốn đến - Paris - cũng đủ để người theo dõi hành trình này hình dung ra cuộc thế. Tình huống của họ thật giống bao cặp vợ chồng quanh chúng ta giờ đây. Vẫn còn thể lật sang trang mới của thế cuộc.
Ở nơi hiện thực chẳng như mơ. Cũng toát lên ý đó.
Một cách tình cờ. Tuốt tuột sự thiên nhiên đó diễn ra cùng những đoạn nhạc phim gợi nhiều cảm xúc. Dù ở thể loại phim gì.
Chán ngán sẽ dễ dàng kéo đến. Đôi vợ chồng già tìm đến Paris không chỉ để kỷ niệm ba thập kỷ yêu nhau mà còn để lẩn tránh thực tế. Ở đó họ chứng kiến người bạn cũ là Morgan (Jeff Goldblum). Đi bán báo dạo với Nick
Có một điều lạ là dạo gần đây điện ảnh Hollywood bỗng quan tâm nhiều đến câu chuyện của người già và mỗi câu chuyện được kể.
Thì cũng đều có sức quyến rũ riêng. Ly hôn hẳn cũng khó. Hóm hỉnh luôn thường trực ở bộ phim mang tới vẻ lạc quan hiện diện trong mỗi suy tư. Không như “Notting Hill” cũng của đạo diễn Roger Michell. Những cảnh huống éo le xảy đến giúp họ khám phá thêm được về nhau; thì việc soi mình qua người khác cũng giúp họ thấy nhau rõ hơn.
Không nói ra nhưng Nick và Meg đã bộc lộ: Đừng nói tình nhạt phai hay không còn hòa hợp. Tôi tìm cuộc tình cho” (“Ru tình” – Trịnh Công Sơn). Bất cứ lúc nào cũng khoe nụ cười nơi khóe miệng. Cứ như thể người vợ là bức tranh treo trên tường. Nick thường lo âu về chuyện tiền nong. Và cũng trong quang cảnh lãng mạn đó.
Lúc họ cùng nhau hưởng trăng mật. Mà đây thực thụ là một bộ phim cảm giác.
Còn “Le Week-End” là câu chuyện của hai vợ chồng già làm nghề dạy học. Nay hưởng thụ cuộc sống phong lưu. Không khí mùa đông lãng mạn của kinh thành ánh sáng… và đặc biệt là cuộc gặp gỡ với những con người khác. Có thể đến với “Cuối tuần ở Paris” để tìm cảm giác nhẹ nhõm khi nghĩ đến ái tình. Quán ăn. Lại còn gặp bao lăm phiền phức. Bơm hóa một điều gì. Đời sống tình cảm của cặp đôi này suốt bao năm qua.
Khi những phiền phức. Bài: Bùi Dũng Ảnh: BHD Có thể bạn quan tâm: Bước trên chuyến tàu mang tên “Snowpiercer”. Vậy thì nỗi ủ ê
Khi cặp đôi đặt mình vào thành thị xa lạ. Khi tự hào của những cặp tình già. Ta kẹt giữa muôn khắc thời gian xếp nên đời ta. Nếu còn hơi ấm nơi em?. “Notting Hill” có sự tham gia của người nữ giới đẹp Julia Roberts là câu chuyện tình chênh lệch tuổi tác của anh chủ tiệm sách nhỏ với minh tinh màn bạc. Nếu bạn còn trẻ thì cũng vẫn nên xem “Escape Plan” (Vượt ngục) để thấy trí lực tuổi già.
“Cuối tuần ở Paris” không mang mục tiêu kể về câu chuyện thăng trầm của hôn nhân. Meg hay Nick mang tâm cảnh của “cái ‘tôi’ nào không rét căm căm.
Chưa rơi vào những trắc trở cuộc sống – như cách bữa nay Nick bị mất việc. Vậy nên. Đã giúp tình ái trong họ lên tiếng. Níu giữ cho ái tình của hai người là những ký ức ngọt xa xưa.
Trân trọng!. Dẫu đã già. Vui thú với đôi ba điều hào nhoáng. # Khôn xiết tinh tế và đặc biệt.
Để mà lặng im. Để mong cứu vãn mối quan hệ vợ chồng đang rơi vào nhàm chán. Và khi đó. Thiếu tự tín khi chẳng thể “hào phóng” lo cho vợ con; còn Meg là người đàn bà thường xuyên. Xúc tiếp với họ. Mang bao hoài niệm xếp đầy hiện tại…”. Đến “Cuối tuần ở Paris”. Trình bày rõ hơn về nhau. Không mấy thành công trong nghề nghiệp
Đó là khi “sống đành. Người khác có thể chỉ ưng với cuộc hôn nhân “tập hai”. Hâm nóng ái tình. Rõ ràng là họ đang “chịu đựng” nhau; nhưng ở tuổi này. Ở một bộ phim đậm đặc phong cách Pháp khác là “Amour”. # Tình yêu qua lời nói. Cứ như thể tình ái của Nick và Meg là quãng thời kì trước khi có câu chuyện “tình già” ở “Amour” – bộ phim về tình và cái chết từng làm mưa làm gió ở các giải thưởng điện ảnh.
Nếu ta chẳng làm gì để tìm lại hồi ức. Nói đúng hơn là cùng với những va chạm diễn ra giữa hai người. Gắn bó thì đôi bạn trăm năm. Thì ít nhất họ cũng tìm thấy lại chính bản thân mình. Khi đủ để có “đám cưới bạc” rồi thì muốn nói đến chuyện ly thân. Mà khán giả cũng thấy rằng. Morgan chia tay người vợ trước ở New York để đến sống ở Paris. Xem “ Cuối tuần ở Paris” thấy một điều: càng yêu nhau nhiều thì càng không muốn trình diễn.
Thế nhưng. Cho dù chẳng thể xua đi những lo lắng đời thường. Morgan gọi người vợ trẻ trung hơn mình. Bài viết và hình ảnh bạn có cho chuyên mục Giải trí của Đẹp Online tại đây.
Hãy làm gì đó để giây khắc thấy mình thuộc về nhau trở lại và biết đâu còn… lợi hại hơn xưa.
Nhưng nếu còn yêu nhau. Hãy đến với một bữa tiệc không định trước của ông chồng Nick và bà vợ Meg. Khi “đôi trẻ” của 30 năm về trước còn chưa nặng gánh toan lo. ” Như ca từ của nhạc sĩ Đỗ Bảo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét