Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Hope: phép màu nhỏ bé của niềm hy chia sẻ ngay vọng.

Cũng như nhân vật chính So Won

Hope: phép màu nhỏ bé của niềm hy vọng

Nhưng có một điều không thể phủ nhận rằng Hope đã trở nên bộ phim “đẹp nhất” trong mắt hàng triệu khán giả. Thì ngay phút sau. Ê-kíp của Hope không cho biết liệu đạo diễn Lee Joon-Ik có dùng thủ thuật này không. Nhìn em. Thành công lớn nhất của Hope chính là vai diễn So Won do cô bé Lee Re thủ vai.

Khi So Won ôm lấy chân cha mình tại tòa án. Hờn dỗi đáng yêu của cô bé So Won (trong tiếng Hàn Quốc có tức thị “hy vọng”).

Nhưng đến khi chứng kiến những gì Lee Re diễn xuất trên màn ảnh. Những người còn biết tin tưởng và trân trọng những niềm hy vọng. Ba nhân vật chính trong Hope - Ảnh:cinemakorea Trong một năm xứ sở kim chi bị phủ đầy bởi những bộ phim bom tấn với kinh phí lẫn số lượng vé bán ra đều thuộc dạng kỷ lục.

Rồi quay và dùng cách biên tập để khiến các em bớt cảm thấy nặng nề. Đạo diễn Lee Joon-Ik không thể hiện trực diện về cuộc bắt cóc và hành vi tội ác. Người ta phát hiện ra nó đẹp hơn nhiều so với những câu chuyện cổ tích bình thường. Người xem vẫn không khỏi thảng thốt.

Hope (tên tiếng Việt: Hy vọng. Khán giả sẽ có cảm giác nhìn thấy một cô gái trưởng thành và mạnh mẽ ẩn bên trong cái hình hài bé nhỏ và mỏng manh. Kể cả những nhân vật phụ đầy đáng yêu như bác sĩ tâm lý Jung Sook hay cậu bé to con Young Suk. Quơ đều là một phép màu.

Tại lớp học. Những câu nói mà em bập bẹ thốt ra sau những ngày dài câm nín là một phép màu. Cũng đã đoạt giải nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất tại Blue Dragon Awards 2013. Nữ diễn viên Ra Mi Ran với vai diễn mẹ của cậu bé Young Suk.

Khán giả phải xuýt xoa ôm mặt vì hình ảnh của em được phủ bởi máu và nước mắt. Tươi tỉnh một cách ấm áp mà còn mạnh mẽ đến phi thường. Dựa trên câu chuyện có thật về một bé gái bị bắt cóc và cưỡng hiếp khi đang trên đường tới trường. Danh hiệu dù sao cũng chỉ là điều tương đối. Đặc biệt. Hope dẫn dắt người xem đi qua một quá trình cảm xúc và hồi phục đẹp đẽ như một điều kỳ diệu.

Điều tót vời nhất ở Hope là bộ phim không cố tình lấy nước mắt của khán giả bằng những cảnh gào thét. Từng chi tiết trong phim dù đơn giản nhất cũng toát lên một sự xúc động lớn lao.

Nhưng dù có hay không. Mới phút trước. Người xem vẫn còn thúc trước vẻ phụng phịu. Lee Re không chỉ hồn nhiên một cách đáng yêu. Tuy nhiên. Mà trái lại. Nhưng ông lại khiến khán giả phải “lạnh sống lưng” vì những hậu quả khắc nghiệt mà tên say rượu đã gây ra.

Ở nhà. Vượt xa rất nhiều những bộ phim trong cùng đề tài trước đó. Thành công trong việc dẫn dắt xúc cảm bạn đọc.

Hope không kể một câu chuyện cổ tích mà là một câu chuyện có thật.

Tươi mới và đầy xúc cảm cho làng điện ảnh. Nhiều đạo diễn sẽ dùng một số thủ thuật để kích thích xúc cảm các em bằng một trường hợp khác. Hope là một bộ phim chân thực đến mức chấn động. Chính sự lặng lẽ. Để rồi khi đó. Hope khiến bạn phải rưng rưng vì những nụ cười.

Cách hóa trang có phần hơi mạnh mẽ của phim đã góp phần đẩy cảm xúc thê lương của bộ phim lên mức cao nhất có thể ngay từ đầu.

Chiếu tại VN từ 6-12) chỉ giống như một nốt nhạc lặng lẽ giữa cái bản giao hưởng hùng vĩ đó. Cũng là một phép màu. Nhẹ nhàng của Hope lại mang đến một cái nhìn độc đáo. Và cho đến cùng tận của phim.

Bạn của mẹ So Won. Khi để các diễn viên nhí phải diễn xuất trong các cảnh huống quá khốc liệt. Đáng yêu và kiên cường. Điện ảnh Hàn Quốc từng ghi dấu rất nhiều diễn viên nhí hợp vai. TUYẾT TÙNG. Hope là một tác phẩm điện ảnh bé nhỏ.

Tả tơi vì gặp biến cố đó. Làm sao một cô bé 7 tuổi lại có thể vào vai một nhân vật cùng tuổi bị cưỡng bức một cách chân thực đến vậy? thường ngày.

Nụ cười của em là một phép màu. Trường đoạn So Won hồi phục dần dần trong bệnh viện. Rú rít hay những phân đoạn diễn đạt trực diện và tận cùng nỗi đau. Và một khi đã lật sâu được bên trong những lớp ý mà Hope chất chứa. Bạn cũng sẽ không khỏi nể phục Lee Re vì cách hóa thân tròn trịa của em.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét