Vào thời khắc đó
Những người mà công chúng biết đều vĩ đại. Hồ hết mọi người đều cho rằng Nelson Mandela là biểu trưng của sự hy sinh và chính trực.
Khi đã vào trong xe đi đến cuộc biểu dương lực lượng của người Zulu.
Có lần ông tài xế đến bang Free hẹn gặp tấn sĩ James Moroka. Không thể chống trả lại”. Tôi đã chứng kiến bản tính thiên nhiên của lòng dũng cảm của ông ở Natal năm 1994.
Khi tên cảnh sát quát Mandela. Ông đã từng lo sợ trong phiên tòa Rivonia. Hãy tỏ ra gan dạ và bạn không chỉ trở thành gan góc mà bạn đã thật sự gan góc. Ông đụng phải một cậu bé chạy xe đạp. Mike bảo tôi rằng khi phi cơ đã đi được 2/3 chặng đường.
Khi chỉ còn 20 phút nữa phi cơ hạ cánh. Chỉ có kẻ ngốc mới không sợ”. Cảnh sát đã thả ông và ông nối con đường của mình. Điều này có thể làm nhiều người sửng sốt vì ai cũng biết đến ông như một tượng trưng. Chủ tịch ANC. Ảnh: T. Bạo lực chính trị leo thang dữ dội. Nổi danh và gây ấn tượng mạnh. Mandela dạy tôi như thế. Ông dạy tôi như thế.
Bọn cai ngục bắt mọi người cởi hết áo xống và bắt đầu dùng nhục hình. Ông dự tính sẽ vào phòng.
Mandela tĩnh tâm và lặng lẽ ngồi xuống đọc báo. Và đó là cách ông trình diễn. Mandela chỉ ra cửa sổ và bình tĩnh nói với Mike phi cơ có vấn đề và yêu cầu Mike hỏi phi công. Ông không bao giờ sợ phải nói mình sợ hãi. Tôi không thể bảo bạn bao nhiêu lần ông tâm sự với tôi rằng ông đã từng sợ hãi.
Lúc đó. Nhưng lòng gan góc. Ông đã xóa tan những nghi của tổng thống bằng sự thân thiện và phong cách thiên nhiên. Ông nhìn tôi cứ như tôi là kẻ ngu xuẩn và nói: “Dĩ nhiên tôi sợ rồi.
Vào đêm ông bị dẫn ra đảo. Nỗi sợ hãi thật là ngu ngốc. Gan dạ không phải là không có sợ hãi. Nhưng ông thường hồi hộp khi gặp những người khác. Quan chức này cũng cho biết với tình hình hiện tại thì phi công có thể hạ cánh an toàn. Ông mở thật to mắt nhìn tôi và bằng giọng đầy kịch tính. Mandela dừng lại và đi đến chiếc ghế của ông. Phi công đã biết rõ tình hình và báo với ông rằng trường bay đã chuẩn bị mọi việc cấp thiết trong tình huống khẩn cấp.
“Và rõ ràng hắn đang muốn hành hung tôi và tôi đã phải nhận lỗi vì tôi sợ. Mandela đang chịu năm cuối của án tù và đây là lần trước nhất một tội nhân là thành viên ANC đến gặp tổng thống. Ông chọn bay đến Natal trên một chiếc tàu bay cánh quạt nhỏ để phát biểu với những người ủng hộ thuộc tộc người Zulu.
Ông bắt tay từng người và tươi cười hết cỡ với bất cứ ai muốn chụp ảnh kỷ niệm cùng ông. # Lòng quả cảm: tỏ ra kiêu dũng. Còn Mandela vẫn bình tĩnh đọc báo trong khi tàu bay hạ cánh.
Một trung sĩ cảnh sát chạy đến. Trong đầu ông đã dự định nói gì và làm gì. Nơi là một trong những khu vực hủ lậu nhất Nam Phi.
Thật vậy. Người thân chúng mày cũng không bao giờ biết điều gì đã xảy ra với chúng mày”. Nơi ông tình cờ gặp một nhóm du khách Nhật Bản. Vào những tháng đầu tiên của hành trình viết hồi ký cho ông (sau khi ông vừa được trả tự do và đang hoạt động chính trị).
Khi đó tôi hỏi ông rằng ông có sợ hãi không. Chúng tao sẽ giết chúng mày ở đây. Mike nói điều độc nhất vô nhị anh ta có thể làm lúc đó là nhìn chăm chăm vào Mandela. Lúc đó đang thời khắc chuẩn bị bầu cử dân chủ trước tiên của Nam Phi. Ông nói. Botha được biết đến với biệt danh “Cá sấu khổng lồ” (Big Crocodile) vì các phương tiện thống trị khắc nghiệt của ông ta.
Lòng quả cảm không để cho nỗi sợ hãi đánh bại bạn. Sau khi tù túng đã vào trong xà lim. Tôi hỏi ông chuyến bay thế nào. Nhìn chăm chăm ông và cậu bé rồi nói: Mày sẽ đi bậy ngày bữa nay đấy.
Nelson Mandela là biểu tượng của sự hy sinh và chính trực được hàng triệu người kính phục như vị thánh sống. “Tôi làm trả tôi rất kiêu dũng”. Ông đã rất lo âu trong cuộc gặp trước tiên giữa ông với Tổng thống Nam Phi P.
Cậu bé ngã nhưng không bị thương. Mắt ông nhìn xa xôi.
20 phút sau. Việc trước tiên ông làm là giấu ngay tờ báo New Age bị cấm phát hành vì lúc đó ai có ấn phẩm này sẽ bị ngồi tù 5 năm.
Trong khi Mandela chụp ảnh. Mandela kể lại họ đã bị đối xử như gia súc.
Mandela tươi cười đi vào phòng khách sân bay. Ông đã quát lại: Này hãy nhìn tao đây… Đủ rồi đấy. Nhưng ông đã quyết. Tôi làm vờ vịt quả cảm và rằng tôi có thể đánh bại cả thế giới…”. Các cai ngục nói với ông và các đồng chí của ông rằng họ sắp được đưa đến nơi rất đẹp. Cai ngục thì quát lên: “Nhìn đi. Mandela cũng kể câu chuyện rưa rứa khi ông bị đày ra đảo Robben vào tháng 5-1963.
Mike không phải người đi tàu bay có kinh nghiệm nên sợ hãi khôn cùng. Đừng bao giờ nói với tao bằng cái giọng đó nữa. Vấn đề là cần phải học cách vượt qua nó. Những điều ông đã chuẩn bị và thực hiện từ trước.
Máy bay hạ cánh nhẹ nhõm trong vòng vây của xe cứu thương và cứu hỏa. Mandela đang ở trên máy bay với một cận vệ tên Mike và 2 phi công. Bố mẹ. L. Ông nói: “Trời ạ! Tôi kinh hãi lắm khi ở trên đó”. Nhưng hình ảnh đó chỉ mang tính một chiều. Ông đúng ra không nên đi. Bạn chẳng thể bảo vệ chính mình. Nhiều người ủng hộ đã bị giết hại bởi đảng đối thủ Tự do Inkatha và tình hình không chút an toàn.
Trên đường đến đó. Xe cứu thương trong trường hợp có sự cố. Đó là những gì ông đã làm. Ông dừng lại khi kể đến đây và nói: “Tôi quyết định hung hăng nhưng tôi rất sợ. Vào những năm 1950. Tôi hẹn gặp ông ở phi trường Natal. Mandela kể lại khi tên cai ngục quát ông. W. Gật đầu khảng khái chào Botha với nụ cười rộng mở. Tối hôm đó. Ông nói với hắn hãy cẩn thận và ông là luật sư nên có thể làm tiêu tán sự nghiệp của một cảnh sát.
VIỆT TRUNG (dịch) - Kỳ 1: ngục thất đã đúc nên con người Nelson Mandela. Một quan chức trường bay đến chỗ tôi và nói rằng một trong những động cơ phi cơ bị hỏng và họ đã chuẩn bị xe cứu hỏa.
Có nhiều thời khắc trong cuộc đời của Mandela phải bị thử thách. Ông sẽ là người trước hết nói với bạn rằng ông khác xa các vị thánh và đó không phải là sự khiêm tốn. Nhưng ông kể trong mỗi tình huống ông cố gắng chế ngự nỗi sợ của mình - chỉ đơn giản ông không muốn để bất cứ ai nhìn thấy ông đang sợ hãi.
Phiên tòa kêu án chung thân đối với ông; ông từng sợ hãi khi cai ngục dọa đánh ông; ông từng sợ hãi trong thời kì hoạt động bí ẩn ông bị báo chí gọi là “Hoa phiên lộ đen” (Black Pimpernel- Pimpernel là bí danh của một nhân vật được xem là anh hùng trong tiểu thuyết Hoa phiên lộ đỏ thắm (Scarlet Pimpernel) do hai nhà văn Don de la Vega và Bruce Wayne viết về thời kỳ bùng nổ cuộc cách mạng Pháp- ND); ông đã sợ hãi khi bắt đầu bí hiểm thương thảo với chính phủ; và ông sợ trong suốt thời kỳ hỗn loạn trước cuộc bầu cử đã đưa ông trở nên tổng thống trước nhất của nước Nam Phi mới.
Là hành động mỗi ngày và chúng ta miêu tả nó nhiều hay ít. Mandela đáp lại: Tôi không cần một cảnh sát chỉ chỗ đi bậy. Chúng tôi thường đối mặt với cảnh sát hoặc rút vào bí hiểm.
Chúng ta nghĩ những người khác hồi hộp khi gặp Mandela.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét